Hôm nay3
Tháng này11
Năm này156
Ai về đất quế núi Ba Tơ
Lặng lẽ soi mình bên bến mơ
Đồng Lớn ngân nga lời chị hát
Nước Đang dẫn lối gỡ sương mờ.

Tượng Đặng Thùy Trâm tại Đức Phổ
Ba Trang lối cũ nén nhang thơm
Gió thoảng hương rừng vương gấu cơm
Sương thôi nhỏ giọt băng ca cũ
Gió thôi run mái lá thương binh.
Bom cày nát vụn mảnh đất mềm
Tay chị khâu lành những vết nghiêm
Mỗi giọt máu rơi - thương Tổ quốc
Giữ nhịp tim gầy trong bóng đêm.
Đèn dầu hiu hắt soi trang viết
Chữ nghiêng mà lửa sáng niềm tin
Nhật ký ghi lời đau tiễn biệt
Thắp đóa hoa lòng, thắp hy sinh.
Có lúc đói lả giữa ngàn khơi
Chị vẫn cười thay tiếng gọi mời
Nụ cười nâng cả trời kháng chiến
Chở niềm tin qua máu lệ rơi.
Ngày mai đã đến, chị nằm lại
Đất mẹ ôm tròn đóa hoa phai
Nhưng từ máu thắm hồn sông núi
Đã nở nghìn mùa rạng sớm mai.
Quảng Ngãi bây giờ gió hát ru
Cỏ nghiêng nhớ dải bóng quân thù
Trang giấy hóa thành lời thề đất
Giữ hòa bình giữa cõi phù du.
Trẻ thơ đến lớp nắng chan hòa
Giấc mơ chị viết chẳng còn xa
Hà Nội năm nào còn lưu bóng
Dáng chị về thăm dưới mái nhà.
Thương mẹ, thương em, thương thủ đô
Tuổi xuân gửi lại bến hư vô
Đất nước xây nhà cho chị đẹp
Thênh thang như chặng bước hành quân.
Chị hãy ngủ yên giữa nước non
Khúc quân hành tiếp bước chân con
Tượng đài kết bằng dòng máu sử
Khải hoàn vang vọng tiếng vàng son.
Trần An Thịnh, Trường THPT Nguyễn Văn Linh